Hiển thị các bài đăng có nhãn Đời sống. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đời sống. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 13 tháng 5, 2014

Bình Thuận: Hơn 40 HS tiểu học bị ngất vì đồ chơi lạ

Chiều 13/5, Công an và Trung tâm Y tế dự phòng TP Phan Thiết (Bình Thuận) thu giữ một số lượng lớn đồ chơi có chứa chất lạ để làm rõ nguyên nhân khiến nhiều học sinh Trường Tiểu học Tiến Thành 1 (xã Tiến Thành, TP Phan Thiết) bị ngất.
Chiều 13/5, Công an và Trung tâm Y tế dự phòng TP Phan Thiết (Bình Thuận) thu giữ một số lượng lớn đồ chơi có chứa chất lạ để làm rõ nguyên nhân khiến nhiều học sinh Trường Tiểu học Tiến Thành 1 (xã Tiến Thành, TP Phan Thiết) bị ngất.
Khoảng 13 giờ 30 cùng ngày, nhiều học sinh Trường Tiểu học Tiến Thành 1 mua đồ chơi của một người bán hàng rong trước cổng trường. Loại đồ chơi này có nhiều hình thù khác nhau với màu sắc sặc sỡ. Các em lấy loại đồ chơi này ném vào nhau làm chất lỏng bên trong vỡ ra, bốc hơi. Nhiều học sinh hít phải, sau đó có biểu hiện đau đầu, nôn ói, khó thở.
Cô Nguyễn Thị Thu Huyền, Hiệu trưởng Trường Tiểu học Tiến Thành 1, cho biết đến chiều cùng ngày có 43 em có biểu hiện đau đầu, khó thở. Có 19 trường hợp phải đến điều trị tại các trung tâm y tế, các trường hợp bị nhẹ hơn đã được phụ huynh đón về nhà chăm sóc. Đến 19 giờ cùng ngày, có bảy trường hợp ngộ độc nặng đang được điều trị tại BV An Phước (TP Phan Thiết). Hiện sức khỏe của các cháu đã dần ổn định. Một phụ huynh cho biết các loại đồ chơi trên bán tràn lan và hầu hết có xuất xứ từ Trung Quốc.
Theo Phương Nam

Hành trình vượt dãy Himalaya của người lạc sang Pakistan

“Chạy thoát khỏi những tên chủ độc ác, tôi ngơ ngác không biết mình sẽ đi về đâu. Tôi nhớ nhà, nhớ vợ con. Cứ thế, tôi đi về hướng mặt trời lặn, băng qua ngọn núi phủ đầy tuyết, lúc đói lại vặt trộm hoa quả ăn. Lúc khát nước, gặp vũng bùn, tôi phải dùng tay bốc lên uống”, Pó kể lại.
Mấy tháng trời vẫn một bộ quần áo
Con đường mòn chạy dọc theo những mỏm đá cây cối rậm rạp đã giúp Pó thoát khỏi những tên chủ độc ác. Tuy nhiên, cũng chính con đường ấy đã đưa Pó đến nơi mà anh không hề hay biết. Điều anh nghĩ đến là sẽ đi về nơi có chị Lía (vợ Pó) và các con anh đang ngày ngày chờ đón. Con đường dẫn anh đi về hướng mặt trời lặn trông gần giống đường biên mà trước đây anh vượt sang làm thuê. Bởi sự na ná giống ấy, Pó đã vô tình vượt dãy Himalaya hùng vĩ mà từ trước tới nay chưa có ai sống sót nếu không có một đồng xu dính túi hoặc không mang theo đồ ăn, thức uống.
Pó trở về với cuộc sống đời thường.
Pó kể, anh đi bộ dọc theo lối mòn cũ, có rất nhiều nhánh rẽ, nhưng anh chỉ đi về hướng mặt trời lặn để không lạc đường về Trung Quốc nữa. Đối với anh, những năm tháng cơ cực ở đất nước toàn dùng tiếng Hán ấy đã là quá đủ. Khi đó, anh như một con thú rừng bị đau mà trốn chạy, chỉ hy vọng sẽ về đến Việt Nam, cái hơi mèn mèn thơm nồng chan canh gà mà vợ hay làm cứ xuất hiện trong đầu anh mỗi khi đói lả.
Pó cứ đi theo hướng mặt trời lặn. Pó không nhớ mình đã vượt qua bao nhiêu con suối, bao nhiêu cái đèo nữa. Hễ đi đến đâu, anh lại xin đồ ăn của nhà dân ở đó, may mắn gặp người tốt thì người ta mời vào ăn uống đàng hoàng, chứ gặp người khó tính thì chỉ có ăn gậy, ăn gạch. Pó bảo, bản thân anh có khi nghĩ đời mình đi lạc như thế chẳng khác gì một con chó  bị lạc, người ta muốn xua thì xua, vì anh đâu hề biết tiếng của người ta.
Trong hành trình đi lạc sang Pakistan, Pó nhớ nhất quãng thời gian vượt qua một dãy núi phủ đầy tuyết trắng xóa, ngay cả bản thân anh cũng không thể nhớ nổi mình đã mất bao nhiêu ngày để chinh phục nó. “Tôi không biết đi về đâu, cứ hướng mặt trời lặn mà đi thôi, cả mấy tháng trời vẫn mặc một bộ quần áo, đến khi nào thấy nó bốc mùi quá thì cởi ra tắm giặt rồi treo lên, khô lại mặc vào và tiếp tục cuộc hành trình”, anh Pó kể lại.
Pó kể lại hành trình đi lạc của mình.
Ăn quả rừng, uống nước vũng bùn
Trong cuộc chinh chiến với thiên nhiên, Pó đã vượt qua không biết bao nhiêu nỗi sợ, sự hiểm nguy.
Pó bảo, quãng thời gian vượt dãy Himalaya hùng vĩ, nhiều hôm anh phải ngủ trong rừng bởi ở đó không hề có ngôi nhà nào. Khi màn đêm buông xuống, anh lại tìm một nơi khô thoáng trong rừng để ở, có những đêm lạnh thấu xương thì nhóm lửa lên sưởi.
Pó nhớ những ngày tháng vượt dãy Himalaya thật kinh hoàng. Anh kể, nhiều hôm bị vắt cắn, muỗi đốt phải thức cả đêm. Có khi đang nằm ngủ nghe thấy tiếng thú rừng đi về phía mình, sợ quá, anh phải nhảy tót lên một cây to để trú ẩn cho đến khi con thú biến mất.
Pó còn nhớ những ngày đi dọc theo con đường mòn dưới chân núi Himalaya mà anh khát nước đến khô cổ, hễ gặp vũng bùn là anh lại vội vàng lao tới dùng tay bốc nước lên uống như con trâu bỏ khát mấy ngày. Con đường chạy dưới chân núi Himalaya trống hoắc không một bóng người, có đói cũng phải cố gắng chịu. Hôm may mắn gặp được vườn xoài, vườn cam của người dân trồng thì vào trộm để ăn cho đỡ đói. Có ngày anh đói lả, đi dọc đường gặp quả nào là bứt quả đó ăn, bất chấp loại quả đó có độc hay không vì Pó nghĩ, đằng nào rồi cũng sẽ chết.
Theo Gia Phan

Thứ Bảy, 10 tháng 5, 2014

Mối hận tình khôn nguôi của tiểu thư phải cưới Năm Cam

Hơn 40 năm trước, người dân trên đường Tôn Đản (Q.4, TP.HCM) từng chứng kiến cuộc hôn nhân vội vàng của Trương Văn Cam và cô gái cùng tuổi - Mai Thị Nguyệt.
Năm Cam được biết đến là “bố già” trong giới tội phạm Sài Gòn và cũng là ông trùm nổi tiếng đa tình. Sinh thời, bên cạnh ông trùm này lúc nào cũng dập dìu những bóng hồng. Cho đến nay, với những người ruột thịt và đệ tử thân tín “thống kê” thì Năm Cam có 2 người vợ có hôn thú, 1 người vợ không có hôn thú, 4 tình nhân công khai sống với nhau kiểu “già nhân ngãi non vợ chồng” và hàng chục bồ nhí khác. Và ở đâu có chuyện chồng chung thì ở đó chắc chắn có ghen tuông. Chỉ có điều là chuyện ghen tuông của những “bà trùm” có nhiều chuyện vượt trí tưởng tượng của người thường. Nhưng sau những tranh giành, kết quả cuối cùng mà những người phụ nữ đi qua cuộc đời ông trùm này đều là sự khổ đau.
Hơn 40 năm trước, người dân trên đường Tôn Đản (Q.4, TP.HCM) từng chứng kiến cuộc hôn nhân vội vàng của Trương Văn Cam và cô gái cùng tuổi - Mai Thị Nguyệt. Tiếc thay, hạnh phúc này chỉ kéo dài được gần hai năm thì tan vỡ. Và suốt những quãng đời còn lại, người con gái được coi là “mối tình đầu” của Năm Cam phải chấp nhận cuộc sống cô độc. Đến tận khi bóng xế chiều tàn, mỗi khi nhắc lại cuộc tình vội vàng vì trót “trao thân” cho ông trùm giang hồ, bà Nguyệt lại ngậm ngùi, mắt rưng rưng tiếc nuối cho một thời trẻ dại.
Tình duyên trẻ dại
Sài Gòn những năm đầu thập kỷ 1950, trong ký ức đã bạc màu thời gian của nhiều người dân từng bám trụ nơi trục đường Tôn Đản (Q.4), là một vùng đất thưa người, hoang vắng. Thuở ấy, con kênh chạy dài từ đầu Cầu Quay đến tận Chợ Lớn còn sạch lắm. Nước lên xuống theo thủy triều và đủ để cho lũ trẻ con ở truồng nhồng nhỗng lặn hụp suốt ngày chơi trò thủy chiến. Quận 4, nơi sinh ra và lớn lên của Trương Văn Cam – lúc ấy là mảnh ruộng đồng đầy ao vũng, sình lầy và lắm muỗi mòng. Còn nhớ, cho đến tận những năm đầu thế kỷ, nơi này còn có cả lũ cá sấu hoa cà dữ tợn từ Rừng Sác - Cần Giờ tìm về gây họa.
Bà Nguyệt kể về những ngày trót "trao thân" cho ông trùm giang hồ. Ảnh TG
Những khu xóm lụp xụp tối tăm, ban đêm được soi bằng những bóng đèn dầu hột vịt hoặc tệ hơn, bằng ánh trăng huyền hoặc. Năm Cam đã trưởng thành từ nơi khốn khó, sau này gã luôn nuôi một tham vọng đổi đời bất chấp mọi thủ đoạn để giành thắng lợi. Để phụ giúp gia đình, Năm Cam theo bạn bè gia nhập đội ngũ những kẻ bán xà bông bột quanh chợ Bến Thành. Mỗi bịch xà bông bán chỉ được mười xu lãi nhưng nếu chịu khó đi cho đến cặp chân mỏi rũ rượi, Năm Cam cũng có thể mang về nhà được hơn chục đồng bạc.
Năm Cam thời đó tuy là một đứa trẻ con loắt choắt vì thiếu ăn và phải bươn chải nhưng gã đã thực sự trưởng thành theo cách nhìn của bọn giang hồ lưu manh từ năm 14 tuổi. Tầm tuổi đó, gã đã theo chân các ông anh trong xóm ổ chuột ở khu Cống Lấp (Q. 4) tìm đến vài điểm vui chơi tìm gái mại dâm. Sau những lần “tìm hiểu” đàn bà đầu tiên trong đời, Năm Cam trở nên dạn dĩ, sẵn sàng đi một mình khi thấy rủng rỉnh ít tiền trong túi.
Khi gặp Mai Thị Nguyệt - cô gái hơn hắn một tuổi, Năm Cam đã nuôi ý đồ đen tối. Nguyệt quê gốc ở huyện Bình Đại (tỉnh Bến Tre), gia đình thuộc diện khá giả, buôn bán làm ăn ở Sài Gòn. Lúc nhỏ, cha mẹ cưng chiều cô như lá ngọc cành vàng. Năm 15 tuổi, qua vài người bạn, cô gặp gỡ Năm Cam. Trong ký ức của Nguyệt, thời điểm đó Cam trông ốm nhách nhưng được cái nói năng lẻo mép. Qua những lần trò chuyện, lại được anh trai ruột - vốn là bạn thân với Năm Cam tác động, Nguyệt xiêu lòng trước gã lúc nào chẳng hay. Từ đó, Nguyệt luôn tranh thủ cơ hội để “bày trò” với Năm Cam.
Cuộc tình vụng dại mới diễn ra ít lâu thì Nguyệt có thai. Cô giấu biệt tác giả của cái thai với gia đình vì biết khó lòng thuyết phục được mọi người thân đồng ý với “cuộc tình” trái khoáy của cô với Năm Cam! Nhưng rồi “cái kim trong bọc lâu ngày lòi ra”, gia đình đôi bên đều biết và người lớn vội vàng làm lễ ăn hỏi qua quýt ra mắt đôi trẻ với họ hàng lấy lệ. Ngày ấy, Nguyệt vốn quen sống trong nhung lụa nên khi phải lẽo đẽo theo về ở với gia đình Năm Cam, cô cảm thấy vô cùng bức bí, ngột ngạt. “Đó là một sai lầm của thời tuổi trẻ. Do quá bồng bột, thiếu suy nghĩ nên tôi mới bị lừa tình. Dù có ân hận và căm tức kẻ lừa phỉnh, phụ bạc nhưng tôi cố nén nỗi đau lại để sống. Bao năm qua, tôi vẫn âm thầm một mình với nỗi đau thực tại của một thời lầm lỗi”- bà Nguyệt nói.
Đến năm 16 tuổi, Nguyệt sinh đứa con trai đầu tiên, đặt tên là Trương Văn Hùng. Cùng thời điểm này Năm Cam bị bắt đi tù vì tội giết người. Trước áp lực gia đình và một phần vì cô, vốn là một phụ nữ xinh đẹp, làm sao có thể chấp nhận lấy một người như Năm Cam nên cô không thể tiếp tục quan hệ chung sống, chờ đợi người chồng tù tội trở về. Sau khi bàn giao đứa bé cho gia đình nhà Năm Cam, Nguyệt ôm đồ đạc bỏ đi phiêu bạt, tập cuộc sống tự lập.
Nữ nhi phiêu bạt giang hồ
Cả tuổi trẻ sai lầm trong cuộc tình lạc lối khiến Nguyệt ôm hận không dám nhìn mặt người thân. Ngay khi vừa đặt chân rời khỏi gia đình Năm Cam, Nguyệt bỗng nhiên rơi vào cảnh “sảy nhà ra thất nghiệp” đúng nghĩa. Không nghề nghiệp, có chốn dung thân nhưng chẳng dám về, cô gái một thời sắc nước hương trời đành cắn răng bám dựa vào nghề “buôn thúng bán mẹt” với gánh hoa quả khắp các quận nội thành Sài Gòn.
Nghề bán dạo tuy thu nhập chẳng là bao nhưng cũng để Nguyệt trang trải các chi phí hàng ngày. Sài Gòn những năm 1960, thời cuộc còn loạn lạc, lính Mỹ - Ngụy xuất hiện lố nhố khắp các quận, huyện nội thành. Dĩ nhiên, “gái một con trông mòn con mắt” như Nguyệt đã thu hút được rất nhiều kẻ háo sắc buông lời tán tỉnh. Vậy nhưng, sau cuộc tình đầu tiên đổ vỡ, Nguyệt cảm thấy sợ đàn ông và cô luôn tìm mọi cách né tránh. Vì thế, những người từng quen biết với cô đều nhận xét rằng, không hiểu vì sao, một cô gái xinh đẹp như vậy lại chỉ mải lao đầu vào công việc, chẳng thèm ngó ngàng đến lời ong tiếng ve của lũ đàn ông vây quanh.
Khi chúng tôi hỏi lại điều này, bà Nguyệt trải lòng: “Tôi khi đó như con chim sợ cành cong, một lần đau đớn đã khiến bản thân rất sợ phải mở lòng thêm với bất cứ ai. Cho đến bây giờ, dù ông ấy (Năm Cam- PV) đã mất nhưng tôi vẫn còn hận. Mối hận này cả đời này tôi vẫn không bao giờ nuốt trôi”. Theo lời kể của bà Nguyệt thì từ việc bỏ gia đình Năm Cam đến việc ruồng rẫy luôn đứa con ruột Trương Văn Hùng, bà coi đó như sự trốn chạy quá khứ. Có một thời gian dài, bà thậm chí còn căm hận tất cả đàn ông. Tuy nhiên, điều bà không thể lý giải được là vì sao, đối với Năm Cam - dù ngàn lần căm giận nhưng bà vẫn thỉnh thoảng hỏi thăm về cuộc đời của mối tình đầu này.
Trong căn nhà nằm sâu cuối một con hẻm trên trục đường Tôn Đản, ngồi trò chuyện cùng người viết, kể lại những tháng ngày bão tố cuộc đời, bà Nguyệt đôi lúc giọng trầm buồn. Bà bảo: “Sau quãng thời gian sống bằng nghề buôn bán vặt, do va chạm nhiều với các đối tượng cộm cán, các tay anh chị từ giang hồ vặt vãnh đến những kẻ có số má, tôi bỗng dưng thích làm “đàn chị””.  Giai đoạn này, bà chán đời nhất, tuyệt vọng nhất và cũng mất hết tất cả niềm tin vào cuộc sống nên quyết định gia nhập giới giang hồ và lãnh đạo một đội quân chuyên cướp giật trên đường phố Sài Gòn. Dưới trướng, bà từng quy tụ hàng chục đàn em có số má trong giới giang hồ Sài Gòn vùng Chợ Lớn. Thời điểm đó, bà vừa tròn 20 tuổi và chính thức đặt chân vào giới du đãng Sài Gòn những năm chế độ cũ.
Từ một cô gái xinh đẹp, con nhà gia giáo, Nguyệt trở thành một nữ quái đúng nghĩa. Một thời gian dài, người đàn bà này từng gây ra nỗi khiếp đảm cho người dân ở nội thành Sài Gòn.                
Kỳ tới: “Biến cố bất ngờ của nữ tướng cướp hận tình”: Từng ra tay thực hiện hàng chục, hàng trăm vụ cướp giật; Từng khiến các băng nhóm khác phải kiêng nể, Nguyệt như muốn thể hiện nhiều hơn và lao vào các phi vụ cướp giật. Thế nhưng, một biến cố cuộc đời đã khiến bà ân hận cả đời và quyết rửa tay gác kiếm.
Theo Bảo Uyên

Lão ngư tiếc nuối vì chạm tay vào kho báu triệu đô mà không biết

Một số ngư dân ở làng chài ven biển Vũng Tàu ra Hòn Cau (huyện Côn Đảo) hành nghề đánh lưới. Tại Hòn Cau, thi thoảng thả lưới ngư dân lại vớt lên một số đồ gốm sứ như: lọ, đĩa, chén, bát...
Những người này tò mò lặn xuống thì phát hiện, nằm sâu dưới đáy biển khoảng gần 40m là một con tàu đắm khổng lồ. Chiếc tàu gỗ dài khoảng 30m, 2/3 thân tàu bị vùi lấp dưới lớp cát, bên trên vương vãi đầy gốm sứ. Nghĩ rằng đó là những gốm sứ vô dụng, những ngư dân lại bỏ đi, không thèm quan tâm. Họ không thể ngờ, đó là cổ vật có từ thế kỷ 16-17, giá trị đến hơn 7 triệu USD.
Đánh lưới được kho đồ cổ hàng triệu đô
Những câu chuyện từ các con tàu đắm dưới đáy đại dương luôn có sức hút lạ kỳ đối với bất cứ ai, nhất là bên trong chúng luôn ẩn chứa những kho cổ vật đến từ hàng thế kỷ trước. Từ tiết lộ của một cựu dân buôn đồ cổ đã giải nghệ, người giờ là một đại gia ở TP. HCM, chúng tôi xin kể về những điều ly kỳ xung quanh kho cổ vật khổng lồ được phát hiện dưới lòng biển ở Vũng Tàu từng gây xôn xao dư luận thập niên 90 của thế kỷ trước. Xin nói thêm, đây là kho cổ vật quy mô lớn nhất từ trước tới nay với dạng cổ vật trong tàu đắm. Giá trị sau trục vớt vào thời điểm năm 1992 đã lên đến 7,6 triệu USD. Con số khổng lồ ấy đã khiến những người có duyên với nó bị cuốn vào vòng xoáy của lợi nhuận.
Ông Năm Son được xem là người đầu tiên chạm tay vào kho báu. Ảnh TG
Chúng tôi bắt đầu bằng câu chuyện của một lão ngư, người được xem là một trong số những người đầu tiên tiếp cận về “kho báu” dưới lòng biển nhưng cuối cùng trắng tay. Ông là Lê Văn Son, người dân trong vùng thường gọi là ông Năm Son, nay ngụ ở thị xã Long Hải (huyện Long Hải, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu). Lão ngư Năm Son nay đã bước vào tuổi 78, mắt mờ, tóc bạc như những đụn sóng vùng biển Long Hải. Cuộc đời thăng trầm, lênh đênh trên mặt biển không làm cho ông giàu, ông đã vỡ nợ sau khi phát hiện tàu đắm và giải nghệ từ đó. Tuy nhiên, khi chúng tôi nhắc đến kho cổ vật trong tàu đắm Hòn Cau, đôi mắt ông lại bừng sáng lên.
Ông Năm Son mở đầu câu chuyện bằng những câu luyến tiếc: “Ui, chính ghe nhà tôi đầu tiên biết về chiếc tàu cổ đắm ấy. Giá như ngày đó, tôi biết đó là cổ vật thì giờ đâu đến nỗi, có khi là đại gia không biết chừng. Vì chỉ mấy năm sau, cơ quan chức năng trục lên bán được 7,6 triệu USD bên Hà Lan cơ mà. Ấy thế mà lúc đó, mấy thợ đi lưới cho ghe nhà tôi vớt được nhiều lọ hoa, chén đĩa, ấm tách về bỏ vương vãi, thậm chí tôi còn vứt ngoài hàng rào chẳng ai thèm lấy. Bây giờ nó mà còn thì…”. Ông Năm Son bỏ lửng câu chuyện bằng tiếng chép miệng mà không giấu được sự nuối tiếc.
Ông Năm Son kể, đó là thời điểm khoảng năm 1985, vùng Long Hải (thời đó thuộc đặc khu Vũng Tàu - Côn Đảo, nay là tỉnh Bà Rịa- Vũng Tàu) chỉ có một vài ghe hành nghề lưới, câu vươn khơi. Ghe nhà ông Son lớn, thuê ngư dân trong vùng đi đánh lưới ra vùng biển Hòn Cau (gần huyện Côn Đảo ngày nay) hành nghề. Hòn Cau nằm chếch về hướng Đông Nam của Côn Đảo, là một ngư trường lớn giàu hải sản. Sau nhiều ngày rong ruổi, ông cho ghe dừng tại một tọa độ nhìn thấy hai mũi lớn của hòn Bảy Cạnh (nằm sát phía Đông Nam của Côn Đảo). Lạ một điều là nhiều lúc, lưỡi câu hoặc lưới thường mắc phải những đồ vật như ly, bình hoa, ấm tách, tượng Phật…Thấy lạ, những ngư dân liền lặn xuống kiểm tra xem thì thấy, dưới đáy biển cách khoảng 40m nước có một con tàu gỗ bị đắm. Khoảng 2/3 thân đã bị vùi trong cát, chỉ nhú bên trên phần mũi tàu, điều đặc biệt là bên trên rất nhiều gốm sứ nằm vương vãi bị hàu bám kín.
Số cổ vật được trưng bày tại bảo tàng Vũng Tàu. Ảnh TG
Vì nghĩ số sành sứ không có giá trị, những ngư dân chẳng để ý đến con tàu đắm nữa, hễ những đồ sành sứ mắc lưới họ lại đập vỡ đi hoặc là vứt xuống và tiếp tục đánh cá. Chỉ một số rất ít được ngư dân để lại vì thấy đẹp, lạ mắt. Tất nhiên, nhà ông Năm Son cũng mang một số chai lọ về bỏ vương vãi ngoài sân. Ngoài ghe nhà ông Son, những ghe khác trong vùng cũng gặp hiện tượng tương tự, họ cũng mang một vài thứ đồ gốm sứ này về cắm hoa chơi mà thôi. Ông Son còn nhớ, hầu hết ngư dân thời đó, những năm còn nhập nhằng giữa bao cấp và đổi mới, đời sống còn muôn vàn khó khăn. Họ chỉ lo đánh lưới kiếm cơm chứ chẳng ai thèm để ý đến mấy đồ vật bằng sành sứ làm gì.
Lộ tung tích kho cổ vật từ gã buôn đồ cổ tép riu
Ông Son có một bạn hàng tên Chín ở TP. HCM. Người này là đầu mối tiêu thụ mực, cá ở vùng Long Hải lâu năm, với gia đình ông Son là chỗ thân tình. Một ngày nọ, người lái buôn này bất chợt nhìn thấy một chiếc bình gốm ở nhà ông Son và ngỏ ý xin. Ông Son nghĩ, cá mực mới có giá trị chứ dăm ba cái đồ sành sứ thì ông biếu không. Ông Son bảo với người bạn lái buôn rằng, những thứ đó đầy dưới lòng biển nếu cần ông cho thêm. Và rồi, ông Son lại chỉ thêm những nhà khác trong vùng đang giữ mấy cái bình sành sứ để thương lái này tìm đến mua. Giá bán lúc ấy cho người buôn mực này chỉ mấy ngàn đồng, rẻ như cho. Những ngày sau, người buôn mực trở lại và bảo có mấy người ở thành phố thích nên có mấy cũng sẽ mua hết. Ông Son lại nhiệt tình chỉ dẫn cho người đi gom về bán cho vị lái buôn này.
Ông Năm Son không biết rằng, tay thương lái này đang thu mua những đồ gốm sứ của người dân ở Long Hải mang lên phố đồ cổ ở đường Đồng Khởi, Lê Công Kiều bày bán kiếm lời. Những năm cuối thập niên 80, đầu 90 của thế kỷ trước, hai con đường này được mệnh danh là “thiên đường đồ cổ”. Những hàng hóa giá trị cổ đều được những dân săn lùng mang đến đây bày bán, ai có nhu cầu thì chỉ cần tìm đến mua, thượng vàng hạ cám, thứ gì cũng có. Những ngày cuối tháng 5/1990, hai con đường này bỗng trở nên nhộn nhịp với sự xuất hiện dòng gốm sứ cổ rất lạ. Những hũ lọ với nước sơn xanh lam, bóng trắng được vẽ rất tinh xảo.
Cổ vật dưới biển được phục dựng lại.
Một điểm đáng chú ý là dòng gốm sứ này trông rất đẹp, thân mỏng như tờ giấy nhưng rất cứng, gõ vào nghe tiếng rất trong. Dân sành sỏi về đồ cổ thì nhận ra ngay đó là dòng gốm sứ quý xuất xứ từ Trung Quốc. Nó có thể là có từ thời Càn Long (1722-1799), Khang Hy (1661-1772), đời nhà Minh (1573-1620), Gia Tĩnh (1522-1567) hay Hồng Võ (1403-1425). Đây là những thời đại được đánh giá là đỉnh cao của nghệ thuật gốm sứ. Tất nhiên, những món hàng này mỗi khi bày ra thì dân chơi đồ cổ đều tranh nhau mua và tiếp tục đặt hàng. Người duy nhất có nguồn hàng này không ai khác chính là tay lái buôn mực khô tên Chín. Từ ngày mua mấy đồ cổ về bán ở đường Đồng Khởi, thu lợi nhuận lớn, gã buôn mực này bỏ hẳn nghề cũ chuyên biệt về buôn đồ cổ mà thôi.
Những dân buôn đồ cổ ở đường Đồng Khởi vô cùng ngạc nhiên về tay buôn lạ mặt mới nổi này nên cho người theo dõi. Sau nhiều ngày thăm dò, họ biết được số cổ vật dồi dào trên có nguồn từ một ngôi làng ven biển ở Vũng Tàu. Thời gian sau đó, làng Long Điền, Long Đất ở Vũng Tàu đã xuất hiện những tay lạ mặt. Ông Son còn nhớ, họ đi hỏi mua khô cá, khô mực thì ít mà thăm dò về mấy chiếc lọ, bình bằng sành sứ thì nhiều. Những người này đều thông báo có bao nhiêu mua hết bấy nhiêu, giá cả không thành vấn đề. Thế rồi, chẳng biết từ bao giờ, những bình sành sứ được đẩy giá lên liên tục từ tiền ngàn, đến tiền chục, rồi tiền trăm.
Đến lúc này, những ngư dân mới sực tỉnh, liền tức tốc cho ghe ra địa điểm nọ ở đảo Hòn Cau để trục vớt đồ cổ đem bán kiếm cơm. Những con thuyền thay vì sắm ngư cụ để đánh bắt thì nay gác lưới, sắm ống hơi, kính lặn dong thẳng ra Hòn Cau. Vùng biển bao năm yên bình bỗng dậy sóng, một cuộc tranh giành, vớt cổ vật ngẹt thở giữa đại dương bắt đầu nổ ra. Ông Năm Son thì tình cảnh trớ trêu, vừa kịp nhận ra giá trị của những món sành sứ thì bỗng bị vỡ nợ. Con thuyền mấy năm trước ông đã bán. Không còn cơ hội đi vớt cổ vật, ông lại ngồi nhà thở dài sầu muộn. Ông tiếc vì mình là người đầu tiên có duyên với kho báu cổ vật khổng lồ dưới lòng biển nhưng lại chẳng thu về được gì.
Theo Diệp Tuyền - Hàn Phong

Hàng ngàn người dân TP.HCM xuống đường phản đối TQ

Cùng với Hà Nội, sáng nay (11/5), hàng ngàn người dân, nhân sĩ, sinh viên… ở TP.HCM đang xuống đường tuần hành yêu cầu chính quyền Trung Quốc rút giàn khoan Hải Dương – 981 khỏi vùng biển đặc quyền của Việt Nam.
Nhiều băng rôn được người dân, các bạn sinh viên căng lên với khẩu  hiệu “Phản đối Trung Quốc đặt giàn khoan Hải Dương – 981 ở vùng biển đặc quyền của Việt Nam”, “Yêu cầu Trung Quốc rút khỏi vùng biển của Việt Nam”, “Trường Sa là của Việt Nam”…
Đoàn tuần hành sau đó đi đến Tổng lãnh sự quán của Trung Quốc nằm trên đường Hai Bà Trưng (quận 3) phản đối hành động ngang ngược của Trung Quốc đặt giàn khoan tại vùng biển Việt Nam.
Hàng trăm chiến sĩ công an, cảnh sát giao thông giữ trật tự quanh khu vực, phong tỏa các tuyến đường đoàn mít tinh đi qua để giữ trật tự. Hàng chục cảnh sát cơ động xếp hàng ngăn đoàn biểu tình tiếp cận Lãnh sự quán. Sau khi được công an giải thích, đoàn người vòng qua đường Nguyễn Đình Chiểu, Hồ con rùa, đường Lê Duẩn, Đinh  rồi trở về gần Lãnh sự quán tiếp tục hô vang khẩu hiệu.
Anh Nguyễn Văn Tâm, nhà ở quận 1, nói: “Việc Trung Quốc hạ đặt giàn khoan trên biển Việt Nam là vi phạm nghiêm trọng công ước LHQ về Luật Biển. Yêu cầu Trung Quốc rút giàn khoan về nước. Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam”.
Đến trưa cùng ngày, trước cửa Nhà hát TP.HCM, khu vực nhà thờ Đức Bà, trước Tổng lãnh sự quán Trung Quốc… vẫn đông nghẹt với hàng ngàn người cầm biểu ngữ trên tay hô to "Việt Nam, Hoàng Sa, Trường Sa", yêu cầu chính quyền Trung Quốc rút giàn khoan khỏi biển đảo Việt Nam.
Hàng ngàn người dân TP.HCM tuần hành yêu cầu Trung Quốc rút giàn khoan hạ đặt trái phép trên biển Việt Nam
Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam. Tham gia tuần hành có nhiều thành phần xuất thân khác nhau, từ em nhỏ đến các cụ già lớn tuổi, từ học sinh - sinh viên đến những người về hưu.
Lực lượng công an, cảnh sát cơ động có mặt để giữ trật tự
Nhiều người còn viết khẩu hiệu kêu gọi Chính phủ hãy kiện Trung Quốc ra Tòa án quốc tế
Đoàn tuần hành đi đến Tổng lãnh sự quán của Trung Quốc phản đối hành động ngang ngược của Trung Quốc
Đoàn tuần hành mang theo khẩu hiệu phản đối hành động phi pháp của Trung Quốc
Theo Mỹ Linh - Dương Thanh

Người Hà Nội xuống đường yêu cầu TQ rút giàn khoan khỏi VN

Sáng nay (11/5), hàng ngàn người dân Hà Nội đã xuống đường để phản đối, đòi Trung Quốc rút ngay giàn khoan Hải Dương-981 hạ đặt trái phép ra khỏi vùng biển Việt Nam.
Đông đảo người dân tập trung trước cửa Đại sứ quán Trung Quốc ở Hà Nội hô to “Ủng hộ Chính phủ Việt Nam, phản đối Trung Quốc”.
Sáng 11/5, đông đảo người dân Hà Nội đã xuống đường với băng rôn khẩu hiệu phản đối hành vi xâm phạm lãnh hải, khu đặc quyền kinh tế, thềm lục địa Việt Nam của Trung Quốc. Đoàn người mang theo nhiều băng-rôn, khẩu hiệu như: "Yêu cầu Trung Quốc tuân thủ luật pháp quốc tế", “Yêu cầu Trung Quốc rút khỏi biển Đông, "Trung Quốc hãy rút giàn khoan về nước", “Hoàng Sa-Trường Sa là của Việt Nam",...
Người dân tập trung trước cửa Đại sứ quán Trung Quốc ở Hà Nội để phản đối hành động ngang ngược của Trung Quốc
Các lực lượng chức năng, đoàn thanh niên… cũng có mặt phân luồng giao thông, bảo đảm trật tự trước cổng Đại sứ quán Trung Quốc trên đường Hoàng Diệu, Hà Nội.
Xe của công an phường trước Vườn hoa Lê Nin, cạnh khu vực Đại sứ quán Trung Quốc phát thanh về tình hình Biển Đông. Đồng thời khẳng định hành động ngang ngược của Trung Quốc đi ngược lại với luật pháp quốc tế.
Chị Trần Thị Phương, 41 tuổi, ở Ngọc Hà, Ba Đình, HN, đưa cậu con trai 9 tuổi cùng tham gia đoàn diễu hành phản đối hành động của Trung Quốc. Chị cho biết, chị đưa con trai đến đây để con nhận thức và biết yêu từng tấc đất, lãnh thổ thiêng liêng của Tổ quốc.
Một em nhỏ cầm trên tay băng rôn mang dòng chữ: Trung Quốc rút ngay giàn khoan khỏi Việt Nam
Theo Dương Tùng - Tất Định

Thứ Năm, 8 tháng 5, 2014

Đợi 30 phút để được uống nước mía 4.000 đồng

Để mua được một một ly nước mía giá 4.000 đồng ở khu Nam Long (quận 7, TP.HCM), rất nhiều khách phải đợi ít nhất 30 phút mới tới lượt.
Những ngày Sài Gòn nắng nóng đỉnh điểm, khu Nam Long trở thành địa điểm lý tưởng cho người dân sống ở quận 7 và các vùng lân cận trốn nóng. Vì thế mà những quán nước mía tại đây được dịp ăn nên làm ra. Từ khoảng 16h hàng ngày, những quán nước ở đây bắt đầu đông đúc. Khách đến uống chủ yếu là giới trẻ, phần lớn là sinh viên các trường nằm trên địa bàn như Đại học Luật TP.HCM, Đại học Tôn Đức Thắng....
Đợi rất lâu mới có đồ uống, nhưng rất ít khách phàn nàn, vì họ vẫn có ghế ngồi trò chuyện và hóng mát.

Theo những vị khách thường xuyên của những quán nước mía ở khu Nam Long, đồ uống tại đây giá rẻ và ngon, lại nằm ở khu vực lộng gió, thoáng mát nhất của quận 7 nên luôn thu hút đông khách.
Nơi tập trung nhiều quán nước mía nhất trong khu Nam Long nằm trên đoạn giao của đường số 10 với đường 1ố 1. Tại đây có 3 quán nước mía nằm trên khu đất rộng, cả 3 quán đều đông nghẹt khách từ khoảng 18h trở đi. Giá của một ly nước mía hoặc nước rau má đậu xanh là 4.000 đồng, cam vắt hoặc sinh tố các loại dao động từ 10.000 đến 12.000 đồng/ly. Cà phê cũng chỉ 8.000-10.000 đồng/ly...nhưng muốn uống loại nước nào cũng phải đợi ít nhất 30 phút.
Giá rẻ, lại ở khu vực mát mẻ nên khách không ngần ngại đợi vài chục phút để được uống nước mía.
Theo ghi nhận của phóng viên, khách tới quán thường đi theo nhóm 5-7 người. Thùy Linh (sinh viên Đại học Luật TP.HCM) cho biết, mỗi lần tới đây uống nước mía Linh phải đợi ít nhất 30 phút mới có đồ uống. Nhưng dù phải đợi lâu, nhưng đa số khách không phàn nàn, bởi ở đây không khí rất mát mẻ, thoải mái, khách có thể ngồi trò chuyện với bạn bè trong lúc đợi. Ngoài ra, những quán nước mía ở đây còn có cả người giữ xe miễn phí cho khách đến uống.
Mỗi quán ở đây có khoảng 300 đến 400 ghế nhưng lúc nào cũng kín chỗ, lượng khách ra vào luôn tấp nập. Ước tính, mỗi quán nước mía này bán được trên dưới 1.000 ly đồ uống mỗi đêm.
Mỗi quán có 300 đến 400 ghế nhưng luôn trong tình trạng kín chỗ.
Theo một nhân viên phục vụ tại đây, quán luôn luôn đông khách nhưng đỉnh điểm là trong hơn 1 tháng nay, do thời tiết nóng nực quá nên lượng khách tăng cao. Bà chủ phải huy động thêm người nhà ra phục vụ nhưng vẫn không thể xoay kịp. Khách thường phải đợi lâu mới có nước uống.
Trời nắng nóng, nhu cầu giải khát của người dân tăng cao là dịp ăn nên làm ra của các hàng giải khát. Tuy nhiên, người dân cũng nên cẩn trọng khi sử dụng những loại đồ uống vỉa hè. Một số quán nước giải khát vào giờ cao điểm đông khách thường cẩu thả trong việc vệ sinh nguyên liệu, chế biến đồ uống.
Theo Minh Quân

Chủ Nhật, 27 tháng 4, 2014

Nam thanh niên chết bất thường trên vỉa hè đại lộ

Thấy thanh niên đội nón bảo hiểm nằm bất động trên vỉa hè người dân chạy tới kiểm tra thì người này đã tắt thở.

Đến hơn 8h ngày 28/4 sau khi khám nghiệm xong hiện trường, thi thể thanh niên chết trên đại lộ Mai Chí Thọ (phường An Phú, quận 2, TP.HCM) được chuyển đi nơi khác để khám nghiệm pháp y.

Trước đó, vào sáng sớm cùng ngày, nhiều người chạy bộ tập thể dục trên đại lộ Mai Chí Thọ thấy nam thanh niên đầu đội nón bảo hiểm nằm bất động trên vỉa hè. Nghĩ thanh niên gặp nạn nên người dân chạy tới kiểm tra, thấy người này đã tắt thở.
Ngay sau đó sự việc được trình báo cho cơ quan công an.
Qua kiểm tra, danh tính nạn nhân được xác định là Phạm Như Tài (quê ở huyện Tri Tôn, tỉnh An Giang hành nghề lái xe, hiện đang làm việc ở tỉnh Bình Dương. Kế bên thi thể của nam thanh niên, cơ quan công an phát hiện có một ống kim tiêm.
Theo Dương Thanh

Con vịt cao bằng tòa nhà 6 tầng ở TPHCM

Tối 26/4, cả ngàn bạn trẻ Sài Gòn tìm đến hồ Bán Nguyệt (nằm trong Khu đô thị Phú Mỹ Hưng, quận 7, TP.HCM) để chiêm ngưỡng Giant Duck – chú vịt vàng khổng lồ cao bằng tòa 6 tầng.
Mang trong mình thông điệp của hạnh phúc: “Lan tỏa niềm vui cho thế giới quanh ta”, chú vịt vàng khổng lồ đã chu du qua hơn 12 quốc gia và các vùng miền lãnh thổ như Úc, Hoa Kỳ, Bỉ, Nhật Bản, Pháp… và hiện tại là ở Việt Nam.
Từ năm 2007, chú vịt vàng khổng lồ cùng "cha đẻ" của mình là nghệ nhân người Hà Lan Florentijn Hofman đã đi vòng quanh thế giới với mục đích khơi gợi lại những kí ức tuổi thơ hồn nhiên, đẹp đẽ trong mỗi con người.  
Chú vịt vàng Giant Rubber Duck cao 18m, rộng 25m được đặt trên một cầu phao chế tạo đặc biệt. Để thiết kế được chú vịt khổng lồ tương đương với tòa nhà 6 tầng này, ông Florentijn Hofman đã huy động một lượng lớn kỹ thuật viên để ráp hơn 200 miếng cao su với kích cỡ khác nhau. Mỗi khi trình diễn, chú vịt ngộ nghĩnh này được bơm căng phồng nhờ một hệ thống quạt công suất lớn bên trong.
Tối qua, tại TPHCM, rất nhiều bạn trẻ háo hức chụp hình chú vịt vàng khổng lồ này. Nhiều cặp đôi cũng tìm đến đây để ghi lại những hình ảnh đẹp. 
Chú vịt vàng khổng lồ đã chu du qua hơn 12 quốc gia và các vùng miền lãnh thổ và hiện đã đến Việt Nam.
Chú vịt vàng khổng lồ có chiều cao 18m, rộng 25m được đặt trên một cầu phao đặc biệt rộng 15m
Sự kiện thu hút cả ngàn bạn trẻ Sài Gòn đến tham quan
Rất nhiều bạn trẻ thích thú chụp ảnh với chú vịt khổng lồ
Nhiều bạn còn tạo dáng, chu miệng giống chú vịt vàng
Rất nhiều bạn trẻ tranh thủ ghi lại những khoảnh khắc đẹp. Nhiều đôi lứa yêu nhau cũng tìm đến đây.
Theo Dương Thanh

Bài đăng phổ biến